Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2021

THƠ ĐƯỢC TẶNG

 

THƠ ĐƯỢC TẶNG

 THƠ VUI TẶNG HAI NHÀ GIÁO*

Kính tặng hai thi lão Thang Ngọc Pho & Đinh Duy Đang

Thầy Đang luôn có em yêu

Làm cho thiên hạ sớm chiều phát ghen

Sao Ái Tình rất thân quen

Hai thầy đều có các em chung hình

Ai trông cũng rất cảm tình

Ảnh mang dáng dấp bóng hình núi mây*

Trông vào đều thấy ngất ngây

Nhưng tình trong ảnh mỗi Thầy rất riêng

Nhà thơ tôi cũng có duyên

Giao lưu cùng bạn ở miền Chăm Pa

Cùng thầy tắm biển giao hòa

Chung phòng khách sạn một nhà khách thơ**

Mặc cho đầu có bạc phơ

Các em vẫn đợi vẫn chờ Thầy ơi !

Tuổi xanh trai trẻ một thời

Trải bao nhiêu chặng đường đời đã đi

Mấy lời tếu táo kể chi

Chân thành xin tặng để ghi chút tình...

* Nhà thơ Thang Ngọc Pho 88 tuổi, là giáo viên từng dạy học ở Nam Định nghỉ hưu rồi làm Chủ tịch CLB thơ VN thành phố Hà Nội, nay chức Chủ tịch đã chuyển giao cho Ns Văn Quang.

  Nhà thơ Đinh Duy Đang quê Phú Thọ cũng là giáo viên nghỉ hưu tham gia nhiều CLB thơ.

** Tháng 12.2019 nhà thơ Thang Ngọc Pho, Nhà thơ Đinh Duy Đang và Vũ Duy Hưởng cùng đi Ninh Thuận tham dự giao lưu với CLB thơ FB tỉnh Ninh Thuận tại Tháp Chàm - xứ Chăm Pa Phan Rang. 




Thứ Ba, 26 tháng 1, 2021

THÁC TÁC TÌNH

 Thác Tác Tình còn có tên gọi khác là thác Tắc Tình hay theo cách gọi thân thương của người dân nơi đây là thác Tình. Đây là một trong những địa điểm du lịch hấp dẫn và thu hút được đông đảo du khách trong và ngoài tỉnh đến chiêm ngưỡng.

Nằm trên địa phận xã Bình Lư thuộc huyện Tam Đường- thác Tình nằm giữa một vùng núi non trùng điệp, nhìn từ xa thác giống như một dải lụa mềm mại đang thả mình trong không gian bao la của núi rừng hùng vĩ. Không biết từ khi nào cuộc sống của người Dao và cư dân địa phương đã gắn bó chặt chẽ với thác Tình, nguồn nước trong mát vẫn hối hả chảy ngày đêm của thác chính là tư liệu cho quá trình sản xuất nông nghiệp và sinh hoạt của bà con nơi đây. Thác Tác Tình đẹp là vậy nhưng ít ai biết được rằng đằng sau vẻ đẹp mê hồn ấy là một câu chuyện tình hết sức u buồn.             

Truyện kể lại rằng: Xưa kia, từ lâu lắm rồi không ai còn nhớ vào thời gian nào, tại một bản người dân tộc Dao dưới chân thác có một nàng Lở Lan xinh đẹp, vẻ đẹp của nàng được ví như những đoá Lan rừng - đẹp và ngào ngạt hương thơm. Nàng đem lòng yêu một chàng trai trong bản, cả hai thương nhau và quấn quýt như con hươu, con nai trên rừng bên nhau sớm tối. Nhưng hạnh phúc không được bao lâu thì tai hoạ đã ập xuống đầu hai người, tình yêu của họ đã gặp muôn vàn trắc trở, trông gai vì bị kẻ gian âm mưu hãm hại chia cách, không thể nên duyên chồng vợ. Để giữ trọn tình yêu thuỷ chung của mình và lời thề ước giữa hai người, nàng Lở Lan đã trẫm mình xuồng dòng thác. Cảm phục trước hành động của cô gái trẻ, người dân nơi đây đã đặt tên cho ngọn thác là thác Tác Tình để tưởng nhớ đến cô cùng với mong ước tác hợp cho chuyện tình của hai người.

Với tên thác đầy ý nghĩa, cảnh sắc thiên nhiên hoang sơ của núi rừng Tây Bắc và câu chuyện tình mãnh liệt, thuỷ chung của đôi trai gái đã tạo nên một ngọn thác vừa mang vẻ đẹp quyến rũ lại vừa huyền bí làm say đắm lòng người. Trải qua bao thăng trầm của thời gian, biến cố của lịch sử thác Tình vẫn giữ được những nét đẹp nguyên sơ, hùng vĩ. Thu hút sự quan tâm của nhiều đối tượng du khách thăm quan, để rồi khi đã đặt chân đến nơi đây ai ai cũng đọng lại những ấn tượng không thể phai mờ về thác Tình – ngọn thác của tình yêu.

Thái Hà

Top khách sạn xung quanh Thác Tác Tình (7)

Putaleng Hotel & Spa
Putaleng Hotel & Spa
Tam Đường  
Hết phòngChỗ nghỉ đã được đặt hết
Nhà nghỉ Đoàn Kết 1 - Sân vận động
Nhà nghỉ Đoàn Kết 1 - Sân vận động
Lai Châu
8.3 Rất tốt
Giá ngày bạn chọn từ:150,000 VNDKhông cần thanh toán trước
Minh Sơn Hotel
Minh Sơn Hotel
Lai Châu
8.5 Rất tốt
Giá ngày bạn chọn từ:274,400 VNDKhông cần thanh toán trước
Thuy Tien Hotel
Thuy Tien Hotel
Lai Châu
8.6 Rất tốt
Giảm giá Mùa du lịchGiá ngày bạn chọn từ:186,000 VNDKhông cần thanh toán trước
Khách Sạn Mường Thanh Lai Châu
Khách Sạn Mường Thanh Lai Châu
Lai Châu  
7.6 Tốt
Giá ngày bạn chọn từ:798,000 VNDBao gồm bữa sángKhông cần thanh toán trước
Hoang Nham Luxury Hotel
Hoang Nham Luxury Hotel
Lai Châu    
Giá ngày bạn chọn từ:1,600,000 VNDBao gồm bữa sángKhông cần thanh toán trước
 

Điểm du lịch ở gần Thác Tác Tình (10)

Động Tiên Sơn

Động Tiên Sơn

Tam Đường - Lai Châu - Việt nam
Bản Nà Luồng

Bản Nà Luồng

Bản Nà Luồng,Huyện Tam Đường, Lai Châu
 
 

Xem nhiều hơn về Du Lịch Lai Châu

Đến Lai Châu, bạn sẽ được khám phá vùng đất những hang động tuyệt đẹp, những ngọn đèo hiểm trở, những thác nước ẩn mình trong rừng và những điệu xoè Phong Thổ...
Lai Châu
 

Thứ Năm, 21 tháng 1, 2021

ĐẠI HỘI NGƯỜI CAO TUỔI

 ĐẠI HỘI NGƯỜI CAO TUỔI CHI HỘI PHỐ ẺN NHIỆM KỲ 2021 - 2026

Còn tùy sức khỏe ,thời gian và thời tiết.Hơn nữa phải có cảm hứng ,thi hứng ...Mọi năm cứ đến Nguyên tiêu ở Văn Miếu Quốc Tử Giám tổ chức ngày hội thơ gọi là NGÀY THƠ VIỆT NAM do Hội nhà văn chủ trì Đã tổ chức được hơn chục hội rồi đấy .Nhưng vừa qua do dịch Covid 19 nên không tổ chức .Năm Tân Sửu thì chưa biết thế nào.Em có tham lần ổn nào không ? Hầu như lần nào tổ chức tô đều đi.
Có lần sau hội thơ tôi sang chơi bên Gia Lâm có Chang và Đề lớp mình ở đấy.
ĐẠI HỘI NGƯỜI CAO TUỔI CHI HỘI PHỐ ẺN NHIỆM KỲ 2021 - 2026 ĐẠI HỘI NGƯỜI CAO TUỔI CHI HỘI PHỐ ẺN, XÃ MẠN LẠN, HUYỆN THANH BA,TỈNH PHÚ THỌ THÀNH CÔNG TỐT ĐẸP. Ngày 20 - 1 - 2021 chi hội người cao tuổi Phố Ẻn quê tôi tổ chức đại hội để tổng kết những thành tích năm qua và tiến hành bầu BAN CHẤP HÀNH MỚI cho nhiệm kỳ 2021- 2026. Sau các tiết mục văn nghệ đại hội tiến hành theo chương trình : 1.Giới thiệu đại biểu đến dự. 2 .Đọc báo cáo tổng kết. 3. Kết nạp hội viên mới. 4 . Phát thưởng cho các cá nhân có nhiều thành tích. 5.Ban chấp hành cũ từ chức 6.Bầu ban chấp hành mới. 7.Ban chấp hành mới ra mắt nhận nhiệm vụ và hứa hẹn 8.Liên hoan ngọt 9.Chụp ảnh kỷ niệm và chia tay. Đại hội diễn ra trong không khí ấm cúng thân mật đoàn kết.Đại hội thành công tốt đẹp. Nhân đây tôi có bài thơ để động viên chúng ta: SỐNG VUI,SỐNG KHỎE ,SỐNG CÓ ÍCH Sống lâu cao tuổi chứ chưa già Đại hội hôm nay tổng kết mà Năm ngoái đạt bao thành tích tốt Năm nay phương hướng mới đề ra Nhiệm kỳ trước mắt năm năm tới Phấn đấu hết mình để vượt qua Cần nhất sống vui và sống khỏe Vì mình, ích nước, lợi cho nhà DIZIKIMI

Thứ Ba, 19 tháng 1, 2021

THUÂT HOÀI

 ĐẾN VỚI BÀI THƠ HAY 

THUẬT HOÀI CỦA ĐẶNG DUNG

Tiểu sử: Danh tướng Đặng Dung, sinh không rõ mất năm 1413. Ông người Nghệ An nhưng theo gia đình vào lập nghiệp tại vùng đất nay thuộc quận Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam. Ông cùng Nguyễn Cảnh Dị, Nguyễn Suý rước Trần Quý Khoách về Nghệ An lập lên vua Trùng Quang quyết liệt kháng Minh. Năm 1413 ông cùng vua Trùng Quang bị bắt giải về Tàu, nửa đường ông trầm mình tự tử. Ngoài gương anh hùng tiết liệt, Đặng Dung còn được xem như một nhà thơ lớn của dân tộc mặc dù ông chỉ để lại một ít bài thơ, trong đó có bài Thuật Hoài nổi tiếng. 

感懷【述懷】  

世事悠悠奈老何,

無窮天地入酣歌。

時來屠釣成功昜,

運去英雄飲恨多。

致主有懷扶地軸,

洗兵無路挽天河。

國讎未報頭先白,

幾度龍泉戴月磨。

Cảm hoài [Thuật hoài]

Thế sự du du nại lão hà,

Vô cùng thiên địa nhập hàm ca.

Thời lai đồ điếu thành công dị,

Vận khứ anh hùng ẩm hận đa.

Trí chúa hữu hoài phù địa trục,

Tẩy binh vô lộ vãn thiên hà.

Quốc thù vị báo đầu tiên bạch,

Kỷ độ Long Tuyền đới nguyệt ma.

Dịch nghĩa

Sự đời dằng dặc mà ta già rồi, biết làm sao đây!

Trời đất mênh mông thu vào trong cuộc rượu hát nghêu ngao.

Khi gặp thời thì anh hàng thịt, người câu cá cũng dễ lập công,

Nếu thời vận đã qua thì anh hùng cũng chỉ uống hận.

Muốn giúp chúa, ôm hoài bão nâng trục trái đất mà xoay chuyển lại,

Mong rửa sạch giáp binh nhưng không có lối để kéo Ngân Hà xuống.

Thù nước chưa báo được, mà đầu thì đã bạc rồi,

Bao lần mang kiếm Long Tuyền ra mài dưới bóng trăng

CẢM HOÀI

Bản dịch : Tản Đà

Việc đời man mác, tuổi già thôi!

Đất rộng trời cao chén ngậm ngùi

Gặp gỡ thời cơ may những kẻ,

Tan tành sự thế luống cay ai!

Phò vua bụng những mong xoay đất,

Gột giáp sông kia khó vạch trời.

Đầu bạc giang san thù chưa trả,

Long Tuyền mấy độ bóng trăng soi.

CẢM HOÀI

Bản dịch của Phan Kế Bính

Việc đời bối rối tuổi già vay,

Trời đất vô cùng một cuộc say.

Bần tiện gặp thời lên cũng dễ,

Anh hùng lỡ bước ngẫm càng cay.

Vai khiêng trái đất mong phò chúa,

Giáp gột sông trời khó vạch mây.

Thù trả chưa xong đầu đã bạc,

Gươm mài bóng nguyệt biết bao rày.

CẢM HOÀI

Bản dịch của Phan Võ

Việc thế lôi thôi tuổi tác này

Mênh mông trời đất hát và say

Gặp thời đồ điếu thừa nên việc

Lỡ vận anh hùng luống nuốt cay

Giúp chúa những lăm giằng cốt đất

Rửa dòng không thể vén sông mây

Quốc thù chưa trả già sao vội

Dưới nguyệt mài gươm đã bấy chầy

CẢM HOÀI 

Bản dịch của Hồ Đắc Hàm ,Thái Văn Kiểm

Tuổi về già, phải thời bối rối

Cả đất trời một hội mê say

Gặp thời kẻ dở nên hay

Anh hùng lỡ vận, đắng cay trăm phần

Lòng cứu chúa muốn vần trái đất

Gột giáp binh khôn dắt sông trời

Thù còn đầu đã bạc rồi

Mấy phen dưới nguyệt chuốt mài lưỡi gươm

Bài thơ CẢM HOÀI CỦA Võ tướng Đặng Dung rất nhiều người dịch.

Phần lớn dịch theo Đường luật ,chỉ có một bài dịch ra STLB .Nay tôi thử dịch ra LỤC BÁT xem sao:

CẢM HOÀI

Đời nhiều chuyện trớ trêu sao

Về già ngồi hát nghêu ngao vài lời:

Nên công kẻ dở gặp thời

Anh hùng lỡ vận bùi ngùi đắng cay

Muốn ôm Trái Đất mà xoay

Kéo sông Ngân xuống khó thay hỡi Trời !

Thù còn tuổi xế chiều rồi

Dưới trăng từng mải miết ngồi mài gươm

DIZIKIMI

LỤC BÁT VĂN THÙY

 

LỤC BÁT VĂN THÙY

 Tiến Sĩ Chu Văn Sơn Viết Về Văn Thùy !


Những Người yêu Thơ Văn Thùy Xin Mượn Bài Viết Này Như Lời Giới Thiệu Về Dị Nhân Văn Thùy!
****************

Người ấy, trong mạng số, dường như, có… căn lục bát.

Sau khi đọc chậm tất tần tật những gì ông gửi cho, có thể gọi những tập ấy là lục bát toàn tính, tôi cứ mải hình dung về chủ nhân của nó. Tôi nghĩ dại hay Văn Thùy đã lỡ ăn phải bùa ngải gì đó của lục bát, vì thế mà đã bị lục bát ám, lục bát làm, cả làm tình lẫn làm tội. Không thế thì sao cứ loay hoay ban ngày lục bát ban đêm lục nồi như vậy suốt cả đời. Nếu Văn Thùy là một tay đan bồ cót rổ giá giần sàng nong nia dưới bong tre làng, thì lục bát là những nan tre nuộc lạt mà ông lẩn mẩn trau chuốt tối ngày. Nếu Văn Thùy là tay kiếm cá đồng quê, thì lục bát là cái đơm cái đó của gã. Nếu Văn Thùy là một thầy lang, thì lục bát là dao cầu thuyền tán. Nếu Văn Thùy là một thầy cúng, thì lục bát là mõ là chuông. Nếu Văn Thùy là một tay bán quà rong, thì lục bát là tò he, là lạc rang kẹo kéo. Nếu Văn Thùy là một tay chơi cảnh, thì lục bát là cây thế, chim lồng. Nếu Văn Thùy là gã đồng nát, thì lục bát là đôi bồ nan đựng trăm thứ bà rằn. Nếu Văn Thùy là tay buôn rươụ quê, thì lục bát là những be sành, bầu nậm nút lá chuối khô… Tôi cứ hình dung, sáng ra ở quê Ân Thi, Hưng Yên, thức dậy, người có tuổi như Văn Thùy phải đun một ấm nước, chiêu một ngụm trà, thì lục bát là chén trà đó; phải bắn một điếu thuốc lào, thì lục bát là thứ thuốc lào đó; rồi phải xơi một chút gì lót dạ đại loại như nắm xôi đồ, bắp ngô luộc, bát cơm rang, quả trứng lộn…thì lục bát là thứ lót dạ đó của Văn Thùy. Một người như Văn Thùy, buổi trưa quê cần ngả lưng, kê đầu lên cái gối mây đan( trơn lì mồ hôi và có cả cáu bám khe nan nữa), phe phẩy chiếc quạt mo (về vệt vết tay cầm), lim dim đánh một giấc giữa nhà ngói gốc mít, thì lục bát là cái gối mây đan, là cái quạt mo đó. Một người như Văn Thùy, để giãn xương cốt, vào đêm quê, phải tợp một chén rượu thuốc (ngâm cả rễ củ lẫn ngũ xà, tam xà), thì lục bát là cái chén rượu nồng nồng, tê tê, ghê ghê đó… Đọc Văn Thùy, đôi khi tôi còn hình dung ông như một con bệnh kinh niên của lục bát, một ca bệnh mãn tính của lục bát nữa. Lục bát đã nhiễm vào hồng cầu bạch cầu của Văn Thùy rồi. Một người cứ dan díu tằng tịu đánh đeo với lục bát hết ngày dài lại đến đêm thâu như vậy, chẳng phải là dị nhân hay sao! Ấy là trời cho mà cũng là trời hành vậy.

Đành rằng Văn Thùy là cây bút nặng nghiệp lục bát, đành rằng lục bát của Văn Thùy nghiêng về phong cách dân gian (điệu nói) chứ không phải cổ điển (điệu ngâm), nhưng những ví von miên man mà tôi cố tìm cho thật hợp với hình dung của mình kia chưa làm tôi thỏa mãn lắm. Văn Thùy vừa là thế, vừa có gì khác thế. Đến khi sực nhớ đến hình ảnh đầy ấn tượng của nghệ nhân Hà Thị Cầu, thì tôi thấy ưng liền. Phải, nếu xem Văn Thùy là một nghệ nhân hát xẩm ở chợ quê, thì lục bát của ông là cây nhị tự biên tự đẽo mà diễn được mọi nông nỗi của lòng thơ đó và khéo chơi vẫn ánh lên những âm giai sáng giữa một nền âm hưởng âm u.

Văn Thùy rất tự biết về sở trường cùng cái thân thế lục bát của riêng mình, khi kiêu bạc tuyên ngôn: Kệ thơ son phấn cấp cao| Ta hong mấy mẹt ca dao ruột vàng/ Mặc người chữ nghĩa xênh xang/ Ta khênh lục bát giữa làng đọc chơi. Hoặc: Dứt phăng sợi chữ tân thời/ Xe thành lục bát nối lời ru xưa. Hoặc: Nhịp hành khúc của người ta/ Mình gam La thứ mình ca giọng mình/ Thơ người bác học cung đình/ Chữ mình tấm cám thì mình ca dao. Lục bát Văn Thùy cũng xoay quanh hai mạch tình: tình đời- mạch thứ và tình tang- mạch chủ. Tình đời là những ấm lạnh, đổi dời, dâu bể trong thế thái nhân tình quê- tỉnh, tỉnh- quê ở cái thời kinh tế thị trường; là tâm niệm kẻ sĩ dân gian đời mới vẫn khăng khăng tin quan nhất thời dân vạn đại, vẫn một mực khinh giàu mà trọc, trọng nghèo mà sang, vẫn ghét cay ghét đắng thói kim tiền; hay những cám cảnh đoái thương cho phận người nhỏ nhoi như những giọt người chìm nghỉm trong bể giời này…Giọng Văn Thùy ở đấy rất lợi thế khi trào phúng, giễu nhại, nhưng cũng không thiếu những lâm li, than thở, ngậm ngùi: Chẳng làm con sáo sang sông/ Chị thành một giọt người trong bể người/ Anh nằm đâu ở góc trời/ Chị tôi đứng vậy suốt đời khói nhang. Đọc mà se xót bởi thấy ở hình ảnh ấy thân phận bao góa phụ trong cõi nhân gian không chỉ riêng thời chiến tranh trận mạc. Còn tình tang là những ỡm ờ bóng gió, những lúng liếng lẳng lơ, những đắm mây dạt đò, những trêu hoa ghẹo nguyệt, những cậy bướm nhờ ong, những lườm cây nguýt lá…cứ liên khúc tình trường mọi cổng ngõ sân vườn của lục bát Văn Thùy. Ở mạch này, Văn Thùy tỏ ra rất dân gian (hay rất gian?) khi chỉ nhất tâm thường trụ trước vẻ đẹp của gái một con: Ra ngõ gặp gái một con/ Xòe tay đậy mắt kẻo mòn con ngươi; Sao đành làm gái một con/ Để cho phỗng đá liếc mòn con ngươi. Không chỉ ve gái một con mà còn “ quấy rối” cả ni sư đã nhập cõi Thiền: Em ăn mày phật cửa Chùa/ Tôi thành hành khất bốn mùa yêu chay… Và luôn tỏ ra là tri kỷ của Thị Màu: Ngai vàng cung điện vùi sâu/ Sân đình vẫn diễn Thị Màu ghẹo sư… Do đây là tiếng lòng sung nhất của gã thi sĩ lục bát dạo, lục bát rong này mà người ta thấy trong tình tang của Văn Thùy có một nét phổ biến: cái bạo sấn sổ trước cái ngã, cái tinh nghiêng ngả trước cái thô, cái thanh chịu trận cùng cái tục… Âu cũng là cái cách ghẹo tình táo tợn mà Văn Thùy đã thừa hưởng từ những chàng nông phu xưa, kiểu như: Gặp đây anh nắm cổ tay/ Anh hỏi câu này có lấy anh không. Thì phát huy một phần thô mộc ấy cũng là một cách …cao dao chứ sao! Nó làm nên sắc thái Văn Thùy. Cho nên, cũng không hiếm khi bạo- nhã, tinh – thô, thanh- tục ở Văn Thùy nuột ra trò: Em còn mặc cả gốc mai/ Quay ra người bán mất hai cành đào/ So đo nụ thấp nụ cao/ Chợ tan còn cặp má đào đợi phai… nhưng xem ra, khi nhuyễn đến nền nã thế, cái văn khí của Văn Thùy lại mờ đi thì phải?

Dấn thân vào cuộc lục bát này, hay theo cách của chính Văn Thùy là Từ ngày đốc chứng làm thơ/ Khôn ngoan vốn mỏng ngẩn ngơ thêm dày, ông đã làm xong cái việc khó này: thác mình vào thơ mình. Người ta thấy trong đó có một chút Nguyễn Bính, một chút Nguyễn Duy, một chút Đồng Đức Bốn, Một chút Phạm Công Trứ, lại một chút Bút Tre… nhưng những xoang điệu hơi hướm người khác vẫn không phủ mờ được hình cốt Văn Thùy. Ấy là một Văn Thùy bám chặt hương hỏa ca dao, ăn đong với đời thường, bán sỉ đời mình cho thơ, bán lẻ đời mình cho từng cặp lục bát. Một Văn Thùy cỏ rả mà ngang ngạo. Mà ngạo nhất là cứ ngang nhiên mang cỏ rả của mình ra mà phơi giữa làng, giữa đình, giữa đời thế. Ngỡ là mặc cảm té ra ngạo ngầm. Cái ngạo của kẻ rành về loại giá trị ưa khuất lấp ngay trong vẻ tầm thường. Cho nên, Văn Thùy có một cái nhìn nhất quán khi vịnh vật là: chọn những vật hèn mọn nhom nhem để ngắm rồi làm óng lên ở đó những nét tinh hoa bằng một khẩu khí kiêu bạc. Viết về rạ rơm, cơm nguội, bèo bọt, khố đùm…là thế. Toàn những thứ đời khinh khi, nhưng lại ẩn chứa những vẻ chớ có xem thường. Có màu vẻ nghe kinh cả người. Bèo thì: Nông sâu trong đục ngược xuôi/ Lục bình vẫn hứng mây trời mênh mang, Nước non dâu bể thường tình/ Xác ta cứ nổi hồn mình cứ trôi. Mẻ thì: Chó chết không thể thiếu ta/ Mẻ đưa đám chó táng qua bụng người. Khố thì: Phô nứt đố, lộ vách nghèo/ Biết đâu váy lĩnh cởi theo khố đùm. Lúc đậm lúc nhạt, khi lộ khi ẩn, nhưng đó âu cũng là cái tinh thần thẩm mỹ kiểu chùa rách phật vàng của dân gian vậy.

Văn Thùy sớm đánh cược với lục bát , nên đã nhập mình rất nhanh vào phong trào phục hưng lục bát gần đây cũng như cặp kè đi lại với chiếu Lucbat.com Có cái không khí lục bát sôi nổi ấy, hẳn ông thấy mình đỡ lẻ loi. Nhưng không có nó, Văn Thùy vẫn cứ là mình, nghĩa là vẫn độc diễn theo cách cũ, vẫn cui cút hành nghề lục bát tự tung tự tác từ A đến Z vậy thôi. Ông thạo các ngón nghề lục bát từ láy âm, phối nhịp, hiệp vần, chơi chữ, tiểu đối, đến dàn lời, giãn ý, dùng tiếng đơn tiếng đôi, chùm ba chùm bốn… rồi những ví von quê kiểng, liên tưởng quê mùa, tu từ quê cách…chiêu nào cũng chơi sạch. Vì thế, Văn Thùy hành nghề như một ông lang vườn, nhưng lại thông thạo y lý, y luật. Dẫu có thực hành thơ như một nghệ nhận lục bát rong, lục bát dạo, thì tay viết vẫn đua phô thi pháp nhà nghề. Tuy nhiên, không thể không thấy trong sáng tác của Văn Thùy, lắm lúc mải tỉa tót chữ nghĩa mà cái khéo của con chữ làm mờ đi cái tình của con tim. Tôi nghĩ Văn Thùy là một ca điển hình của lục bát nghiệp dư vươn lên tầm chuyên nghiệp. Ấy cũng là nét độc đáo Văn Thùy.

Dường như trút tất tật những tài tình có được vào lục bát mà Văn Thùy luôn xem nó là nghĩa lý duy nhất của đời mình. Ông cũng đầy âu lo trăn trở, khi nghĩ đến “hậu sự” chẳng biết rồi ra có được ai người tri nhận cảm thương không: Bây giờ hoặc mốt mai sau | Biết ai vuốt mắt cho câu thơ buồn. Đúng là, một khi đã trót ném mình vào thơ phú, thì dù kẻ hên người xui, kẻ lăn lóc nẻo này, người chìm nổi chốn kia, cũng không thể không xót xa cho thân phận vốn mong manh của cái tài cái tình trong cõi văn chương mờ mịt này.

Bây giờ thì tôi tin lòng thơ của Văn Thùy đã như cái ấm trà của những tay nghiện trà ở chốn quê, cao trà năm này sang năm khác cứ bám dày, két chặt khắp lòng ấm, chỉ cần vài thìa nước thật sôi rót vào là hương lục bát đã nhấp nhứng bay lên rồi. Xem đó là dạng lục bát nằm lòng hay bảo là phải lòng lục bát đây? Thì cũng thế, rành mạch quá mà làm gì, bởi đằng nào thì nó cũng là Văn Thùy cả thôi mà!

Chu Văn Sơn

Nguồn http://www.daovien.net/t5908-topic
Bài gửiTiêu đề: Lục bát Văn Thùy    Lục bát Văn Thùy  I_icon13Fri 23 Mar 2012, 00:36

Văn Thùy - Thi sĩ đường phố

Lục bát Văn Thùy  3.+VIA+HE

Nhà thơ Văn Thùy quê ở thị trấn Ân Thi, tỉnh Hưng Yên, ông luôn thoắt ẩn thoắt hiện như chính thơ mình.
Người ta đã gán cho Văn Thùy những cái tên: lục bát giang hồ, nhà thơ vườn hoang, lãng tử thi, dị nhân đạo sỹ, quái nhân hiệp khách, thu thủy chữ, cửu vạn chữ,...

Nếu Văn Thùy là một tay đan bồ cót rổ giá giần sàng nong nia dưới bóng tre làng, thì lục bát là những nan tre nuộc lạt mà ông lẩn mẩn trau chuốt tối ngày. Nếu Văn Thùy là tay kiếm cá đồng quê, thì lục bát là cái đơm cái đó của gã. Nếu Văn Thùy là một thầy lang, thì lục bát là dao cầu thuyền tán. Nếu Văn Thùy là một thầy cúng, thì lục bát là mõ là chuông. Nếu Văn Thùy là một tay bán quà rong thì lục bát là tò he, là lạc rang kẹo kéo (TS Chu Văn Sơn).
Văn Thùy, luôn và hằng tự giới thiệu mình trong các tập thơ chép tay bán đắt như tôm tươi là Hợp tác xã thơ Hồn Rơm.
Thơ Văn Thùy được gọi là thơ bút lông vì ông già 70 cái hom hem này có biệt tài trình bày thơ lục bát của mình bằng thư pháp rất đẹp. Và không ai có thể tin rằng “anh già” này đã “bịa” ra vô số câu thơ tình cực hay làm ngơ ngẩn lòng người.
Những cặp lục bát tài hoa được Văn Thùy thể hiện ngọt như mía lùi, nhẹ như tên và tự nhiên như... ruồi. Chữ nghĩa không cầu kì, uốn éo, văn phong đa dạng, lúc phảng phất hồn thơ Nguyễn Bính, nhưng không man mác, nhè nhẹ mà rất mạnh. Mảng thơ thế sự thì quyết liệt, đáo để, bỗ bã, chữ nghĩa “tử tế” và tung hoành. Đến báo chí cũng phải công nhận, Văn Thùy là người chuyên “chế tạo” ca dao và “sản xuất” thơ sạch.
Người ta thấy trong thơ ông một chút Nguyễn Bính, một chút Nguyễn Duy, một chút Đồng Đức Bốn, một chút Phạm Công Trứ, lại một chút Bút Tre…, nhưng những xoang điệu hơi hướm người khác vẫn không phủ mờ được hình cốt Văn Thùy. Ấy là một Văn Thùy bám chặt hương hỏa ca dao, ăn đong với đời thường, bán sỉ đời mình cho thơ, bán lẻ hồn mình cho từng cặp lục bát.
Chúng tôi xin trích giới thiệu một số câu thơ / bài thơ tiêu biểu cho phong cách thơ Văn Thùy.

***


Dăm bài dở mếu dở cười
Nội soi chữ, thấy nhiễm lời thằng khôn

Em đi mấy bước nữa rồi
Dẫm chồng lên vết hôn hồi mới yêu

Vừa ban thông điệp yêu đương
Bỗng dưng cả bộ dát giường động kinh

Có gì mạnh đến lạ thường
Yêu suông đã bốn chân giường còn hai

Từ ngày sa đọa làm thơ
Khôn ngoan thêm mỏng ngẩn ngơ thêm dày
Đam mê là tội giời đày
Càng béo chữ nghĩa càng gầy niêu cơm

Đâu như em thích tôi rồi
Mẹ cha đã cử nụ cười trực ban

Trưa nay nắng nẩy mầm rồi
Mắt em sao lại đâm chồi mưa ngâu.

Em nguyền khổ hạnh ăn chay
Tôi thề uống cạn đắng cay cõi trần

Thôi em cố gắng ở nhà
Lá chanh cứ thái đùi gà cứ băm
Tôi đi rước chữ vài năm
Cưới xong lục bát về nằm ru em

Kệ thơ son phấn cấp cao
Ta hong mấy mẹt ca dao ruột vàng
Mặc người chữ nghĩa xênh xang
Ta khênh lục bát giữa làng đọc chơi.

Dứt phăng sợi chữ tân thời
Xe thành lục bát nối lời ru xưa.

Nhịp hành khúc của người ta
Mình gam La thứ mình ca giọng mình
Thơ người bác học cung đình
Chữ mình tấm cám thì mình ca dao.

Xin làm một tiếng chuông chiều
Cho em thỉnh một lần yêu lỡ làng
Gửi em mấy sợi rơm vàng
Để em buộc lỏng mơ màng gió mây.

Chẳng làm con sáo sang sông
Chị thành một giọt người trong bể người
Anh nằm đâu ở góc trời
Chị tôi đứng vậy suốt đời khói nhang.

Ra ngõ gặp gái một con
Xòe tay đậy mắt kẻo mòn con ngươi

Sao đành làm gái một con
Để cho phỗng đá liếc mòn con ngươi.

Em ăn mày Phật cửa chùa
Tôi thành hành khất bốn mùa yêu chay…

Em còn mặc cả gốc mai
Quay ra người bán mất hai cành đào
So đo nụ thấp nụ cao
Chợ tan còn cặp má đào đợi phai

Từ ngày đốc chứng làm thơ
Khôn ngoan vốn mỏng ngẩn ngơ thêm dày

Bây giờ hoặc mốt mai sau
Biết ai vuốt mắt cho câu thơ buồn

Một mai hóa cát bụi rồi
Biết ai hú vía cho tôi thơ tình

Người đi đan lát cao sang
Tôi ngồi rút sợi trăng vàng dệt thơ
Người xa xa đến mịt mờ
Người gần thì cứ giả vờ như xa.

Cho tôi sờ áo một lần
Đêm nay bất chấp tử thần gọi tên
Một lần thôi chẳng vòi thêm
Chạm tay vạt áo khát thèm đã tan
Đã âm thầm nỗi yêu khan
Một phen mó áo vô vàn ngẩn ngơ
Hãy tin những tín đồ thơ
Yêu chay nên chỉ dám sờ áo thôi
Ngón tay ngọng mấy đốt rồi
Kể là chín ngón hỏng mười cũng xong
Áo gì cứ mỏng mòng mong
Kiểu này rồi đến phải lòng mất thôi
Rủi mai hóa cát bụi rồi
Hú hồn đốt mã cho tôi áo này
Vía van lang bạt cõi mây
Thương tôi đừng mặc áo dày được không

Đêm qua em đúng là em
Còn tôi thì lại chả thèm giống tôi

Hoàng hôn đậy bớt nét cười
Sợi trăng buộc lỏng hai người gần nhau

Em nguyền khổ hạnh ăn chay
Tôi thề uống cạn đắng cay cõi trần.

Vướng vào đôi mắt lá răm
Đi bộ cũng tội quanh năm đắm đò.

Thứ Bảy, 16 tháng 1, 2021

VỊ ĐỜI

 XƯỚNG HỌA

BÀI XƯỚNG của NGUYỄN HUY VỤ

CHÉN ĐẮNG

Thời buổi niềm tin dễ đổi thay.

Tưởng rằng vĩnh viễn bỗng lung lay.

Thượng lưu đàng điếm lăng nhăng khắp.

Trí thức lưu manh bát nháo đầy.

Đạo lý người trên mồm ráo hoảnh

Luân thường lớp dưới mặt như ngây.

Lương tâm giống tựa dòng sông cạn.

Ai uống cùng ta chén đắng này…

HV 14/01/2018 

VỊ ĐỜI

Bài họa 

Hàng ngày thức uống bữa thường thay

Trà đặc, cà phê, rượu ngất ngây

Lắm lúc nhâm nhi từng ngụm nhỏ

Nhiều khi xả láng chén vơi đầy

"Nhất tâm thiền định"*tâm theo Phật

"Bất biến vạn lôi"** dạ chẳng lay

Ta sống với niềm tin cuộc sống 

An nhiên thanh thản giữa đời này

Chú thích

* Nhất tâm thiền định 

** Vạn lôi bất biến 

VỊ ĐỜI

Bài họa 

Hàng ngày thức uống bữa thường thay

Trà đặc, cà phê, rượu ngất ngây

Lắm lúc nhâm nhi từng ngụm nhỏ

Nhiều khi xả láng chén vơi đầy

"Nhất tâm thiền định"*tâm theo Phật

"Bất biến vạn lôi"** dạ chẳng lay

Ta sống với niềm tin cuộc sống 

An nhiên thanh thản giữa đời này

Chú thích

* Nhất tâm thiền định 

** Vạn lôi bất biến

(Câu của Phật : Ý nói nếu ta có một lòng kiên định thì hàng ngàn tiếng sấm cũng chẳng lay!

ĐỜI LÀ THẾ 

Thay mãi chi mà cứ mãi thay

Ngây vì rượu đế mặc vì ngây

Cạn khi chén tạc dùng khi cạn 

Đầy lúc ly vui đụng lúc đầy

Nhất trí bên nhau nên trí nhất

Lay không chuyển được bởi không lay

Sống cuộc đời say trong cuộc sống

Này mong đắc ý thỏa mong này 

Nguyễn Trọng Nghĩa

UỐNG RƯỢU CẦN

 UỐNG RƯỢU CẦN

Thị Nở @ ở mãi với Chí Phèo nên cũng biết uống rượu và làm được bài thơ mời tôi họa .Tôi họa và mời Thị đến dịp này cùng về Đất Tổ để uống rượu.

Bài xướng của Thị Nở @

UỐNG RƯỢU CẦN

Hãy chọc đi anh nước ứa đầy

Ta cùng hưởng trọn phút nồng say

Men tình đã ủ từ khi ấy

Gạo ý còn ngâm đến lúc này

Ngất ngưởng lơ ngơ bừng khoé mắt

Bơ phờ rạo rực rúm bàn tay

Nhìn nhau chẳng nói mà sung sướng

Uống nữa cho vui thoả tháng ngày

Thị Nở @

.........................................

Bài hoạ của Dinh Dzuy Dang Dang

SAY

Rít đi khi rượu hãy còn đầy

Cho thỏa cơn "yêu" lúc đắm say

Anh ghé đầu xanh về phía ấy

Em nghiêng má thắm lại bên này

Mím môi , ngậm miệng, nheo đôi mắt

Gác vế, kề vai, nắm cổ tay

Càng khoái bao nhiêu càng mạnh vít

"Yêu" đêm chưa phỉ lại "yêu"ngày

DIZIKIMI

https://m.facebook.com/dinhdzuydang.dang/albums/1129706147054153/?ref=content_filter

DIZIKIMI
https://m.facebook.com/dinhdzuydang.dang/albums/1129706147054153/?ref=content_filter